icon_content Một ông bố rất nghiêm khắc luôn “cấm cung” con gái mình nên cô gái rất khổ sở khi muốn gặp bạn trai. Một hôm, ông lăn ra ốm, cô bèn viết thư hẹn gặp người yêu.

“John yêu dấu! Lần mình gặp nhau gần đây nhất cũng đã cách mấy tuần rồi. Em nhớ anh vô vàn, da diết. Bố em vẫn không cho em ra ngoài để gặp anh nhưng gần đây ông bị đau chân anh ạ. Hễ cử động là đau đớn lắm nên ông phải nằm trên giường cả ngày. Cho nên em viết thư này hẹn anh tối nay đến với em nhé! Đó là cách duy nhất chúng mình có thể gặp được nhau! Em đợi anh! Susie của anh”

Sau khi gửi thư, cô gái nhận được thư trả lời:

“Susie thương yêu! Anh cũng nhớ em nhiều, thật nhiều. Nhưng anh e rằng anh không thể đến gặp được em. Anh đã nằm bất động trên giường và đau đớn mấy ngày hôm nay vì cái bàn tọa của anh đã bị chấn thương một cách trầm trọng bởi cái chân đau của bố em. Anh John.”

icon_contentBa người đàn ông ra ga ngồi khề khà uống rượu ở quán chờ tàu đến. Đoàn tàu chạy vào ga vài phút rồi chuyển bánh ngay, nhân viên nhà ga cố lắm cũng chỉ kịp giúp được hai người đã ngà ngà say lên tàu, con người thứ ba không kịp. Ông này buồn rầu đứng nhìn theo con tàu đang khuất dần.

– Thật đáng tiếc, thưa ông – anh nhân viên nói – chúng tôi thực lòng muốn cả ông cũng lên được tàu.

– Vâng, đúng là rất đáng tiếc cả cho hai bạn tôi. Vì họ đến đây chỉ cốt để tiễn tôi thôi.

DSC_0037

icon_contentTrong một buồng trên tàu hoả có một ông đi một mình và hai phụ nữ trẻ xinh đẹp. Sau khi tàu chuyển bánh được chốc lát, một cô nói:

– Này, cậu à, tớ có nhiều khoản chi tiêu quá nên tớ lúc nào cũng thiếu tiền. Tớ đang lúng túng, không biết làm sao đây…

– Hãy làm như tớ đi – cô kia nói – Hãy kiếm một chàng bồ nào sẽ cung cấp cho cậu mỗi tháng bốn nghìn euro ấy.

– Nhưng tớ không quen người đàn ông nào có đủ khả năng như vậy.

– Thì kiếm hai bồ, mỗi bồ hai nghìn euro.

– Dù chỉ một nghìn euro, tớ cũng không thấy ai…

– Thì tám bồ, để mỗi người cung cấp cho cậu năm trăm euro.

Ông ngồi cùng buồng ngẩng mặt lên khỏi tờ báo đang đọc và nói:

– Bao giờ đến mức một trăm euro thì cho tôi tham gia cái hội bốn mươi người đàn ông đó với…

icon_contentTôi đã biếu anh mười đôla để anh đánh thức tôi cho tôi xuống ga Kliv cơ mà. Bây giờ đã quá mất ga ấy rồi! – một hành khách bảo anh nhân viên đường sắt.

– Thế thì ban nãy tôi đã đẩy ai xuống tàu nhỉ??! Đến bây giờ tôi còn chưa hết ngạc nhiên vì ông ta vùng vẫy chống cự dữ quá!

icon_content Kém ăn nói

Vào buổi tối ở một trang trại nọ, vị khách nghe có tiếng kêu hoang dại ở phía chuồng gà bèn hỏi cậu giúp việc.

– Có tiếng kêu gì lạ vậy?

– Ồ! Nếu không phải là cáo đang bắt gà thì đích thị đó là tiếng hát của bà chủ rồi!

icon_content Kém ăn nói

Ông sếp của một công ty nọ, người không còn mấy tráng kiện, một bữa phấn khởi tuyên bố với các nhân viên của ông một sự kiện lớn: Vợ ông vừa gọi điện đến báo tin đã có thai.

Im lặng bao trùm căn phòng. Rồi một giọng nói cất lên:

– Thế ông đã nghi ngờ cho ai chưa?

icon_contentNhanh trí và nhanh trí hơn

Hai ông nổi tiếng chơi bời gặp nhau. Một ông cười toe toét: “Hôm qua tôi thoát hiểm trong gang tấc!”

– Là sao cơ?

– Đang ngồi chơi với mấy em trong quán karaoke, say quá không để ý, chuông điện thoại reng lên, mình bấm máy liền, hóa ra là bà vợ gọi. Thật nhanh trí, tớ bịt mũi, nói tỉnh queo: “Xin lỗi, lộn máy rồi!”… Chứ không thì chết với bà ấy. Lúc đó, giọng mấy em ríu rít lắm, không thoát được đâu. Máy điện thoại bàn ở nhà không lưu lại số máy gọi nên bà ấy gọi lại lần nữa. Lúc đó mình đã chạy ra khỏi quán và: “Alô! Em yêu đó hả?”.

– Còn tớ thì chịu chết! – Ông kia mặt tiu nghỉu nói.

– Sao vậy?

– Lúc đó tớ đang trong phòng mát xa. Em đang làm công đoạn cuối thì vợ tớ gọi: “Alô! Anh lại ở chỗ tối thui hả?”. Tớ đáp: “Đâu có, em yêu. Anh đang ngồi uống cà phê bàn chuyện làm ăn với thằng bạn”. Rồi ông biết bà ấy nói sao không?

– Nói sao?

– Bà ấy nói: “Ông làm liền cho tôi nghe: Cầm cái muỗng gõ vào cái ly cà phê một cái xem có đúng là ông đang uống cà phê không”.

icon_contentChú ngựa bướng bỉnh

Nhà vô địch thế giới môn đua ngựa vượt chướng ngại vật bước vào cuộc thi đấu mới với một chú ngựa mới. Trước giờ xuất phát, người chăn ngựa đến gặp kỵ sĩ để trao đổi đôi điều về kỹ thuật.

– Con ngựa này chạy rất hay, nhưng để điều khiển được nó như ý phải có cách riêng. – Người chăm sóc ngựa nói. – Mỗi lúc muốn nó nhảy qua rào chắn, anh phải ghé vào tai nó, hét lên: “Ô la úp!”.

Anh chàng nài ngựa hơi ngạc nhiên nhưng cũng gật đầu đồng ý và hứa sẽ hô khẩu lệnh đó khi vượt chướng ngại vật.

Thế nhưng, khi vào cuộc đấu, đến rào cản đầu tiên, tay nài ngựa thử lờ chỉ dẫn đi xem sao và con vật đâm thẳng vào vật cản. Cho là chuyện ngẫu nhiên, tới rào chắn thứ hai, anh ta vẫn để yên và sự cố lặp lại một lần nữa.

Thấy vậy, anh ta không dám lơ là nữa, đến thanh chắn thứ ba bèn ghé miệng vào tai chú ngựa, hô: “Ô la úp”. Con tuấn mã cất vó bay vọt qua chướng ngại vật không chút khó khăn.

Kỵ sĩ hoàn thành nốt chặng đua còn lại nhưng vì sự cố ở đoạn đầu, anh ta chỉ về thứ ba. Gặp người chăm sóc ngựa, anh than thở:

– Có chuyện gì với con ngựa chết tiệt này thế? Nó điếc à?

– Không! – Người kia đáp. – Nó chỉ bị mù thôi.

icon_content Từ văn phòng hay âm phủ?

Buổi sáng ở văn phòng, một doanh nhân mở báo ra đọc và hết sức ngạc nhiên khi thấy đăng cáo phó của mình, vội gọi điện về nhà hỏi vợ:

– Này, em đã đọc báo sáng nay chưa?

– Vâng, em cũng vừa mới biết tin. – Bà vợ mếu máo – Nhưng em tưởng ở cõi đấy thì không có điện thoại?!

216990

icon_content Hai cái nhầm

Một bà già to béo đi ra khỏi siêu thị, khi đến bên chiếc xe của mình, bà thấy mấy gã trai đang ngồi bên trong. Lập tức, bà ta mở phắt túi xách, lôi ra một khẩu rulô to tướng, lên đạn “roạt” một cái, chĩa thẳng vào chúng và quát to:

– Mấy cái bị rách! Cút ngay không tao nổ bể sọ hết cả đám!

Bọn trộm chạy bán sống bán chết. Bà béo ngồi vào xe, không tra nổi chìa khoá vào ổ điện, mãi sau bà mới thấy ra là chiếc xe của mình ở cách đó không xa. Khi lái xe ra đến đầu phố, nhìn thấy xe cảnh sát chở mấy tên trộm, hú còi chạy ngược lại, bà ta lẩm bẩm:

– Cảnh sát bây giờ tài thật, mình chưa kịp đi báo, thì họ đã tóm cổ được bọn chúng rồi!

icon_content Em mà đẹp thế, thì anh ở nhà suốt

Thấy ông chồng chúi mũi ngắm bức ảnh của một người mẫu mặc bikini, bà vợ bực mình chì chiết:

– Thật đáng xấu hổ! Nếu mặc như thế kia thì em sẽ không bao giờ bước chân ra khỏi nhà.

– Nói thật nhé, nếu em mà được như thế, anh cũng chẳng bao giờ bước chân ra khỏi cửa