ImageView

Saint Mandé nằm giữa quận 12 và cổng vào Paris. Từ ngoại ô muốn vào nội thành Paris phải qua Cổng Vincienne ở ngay Saint Mandé.

Thành phố xinh xắn này được dân Paris xem như thuộc về thủ đô vì Saint Mandé vẫn nằm trong hệ thống xe điện ngầm Paris. Còn dân Saint Mandé lại cho rằng thành phố của mình đang sở hữu những thứ dân Paris luôn thèm thuồng!

 

Mỗi lần đến Paris tôi lại tìm đến với “cô em họ” nhỏ xinh của kinh đô ánh sáng. Nói đến Saint Mandé người ta nghĩ ngay đến khu rừng Vincienne trải dài từ lâu đài Vincienne đến tận khu dân cư. Đi dạo trong rừng thường gặp sóc, thỏ, nhím… thình lình xuất hiện, còn chim sẻ, quạ, bồ câu… bạo dạn sà xuống bên người tìm thức ăn.

 

Rừng và hoa

 

Rừng Vincienne có một hồ nhỏ, ven hồ là những cây thông xanh rì thẳng đứng, những hàng liễu rủ mơ mộng và đám sậy khiêm tốn nép mình. Trong hồ là gia đình vịt nâu đầm ấm tìm mồi, đôi thiên nga chung tình thong thả sánh vai, những chú vịt xám xao xác tranh ăn… Từ những chung cư ven rừng, các cụ già đem bánh mì khô, rau tươi và những miếng cá nhỏ làm quà cho chúng. Đám thanh niên thích vào rừng chạy bộ, đạp xe, tập thể dục. Những ngày nắng ấm không chỉ dân địa phương mà dân Paris cũng đến đây tận hưởng thiên nhiên trong lành.

 
ImageView

Đội kỵ mã diễu hành

 

 

 

 

Ở Saint Mandé, nhiều lúc đang đi giữa những khu phố sang trọng tôi bất ngờ rơi vào một khoảnh đất toàn hoa dại bé li ti khiến tôi chỉ muốn ôm hoa vào lòng. Có lần từ tiệm bánh mì thơm lừng bước ra, tôi choáng ngợp khi rơi vào một vùng ngập tràn bông mỹ nhân (coquelicot), hoa dại nhưng nhan sắc không hề kém cạnh các loài hoa có bàn tay người chăm sóc. Hoa có thân mềm ẻo lả, những cánh hoa giản dị màu đỏ bao bọc nhụy hoa sẫm màu.

 

Dân Pháp rất mê hoa mỹ nhân và thường dùng hoa như một biểu tượng của cái đẹp. Nhiều nhà tạo mẫu danh tiếng cũng lấy cảm hứng từ hoa mỹ nhân (như Kenzo) và đã có nhiều bài hát nhắc đến loài hoa này. Hồi nhỏ khi đi học tôi vẫn thường hát câu “J’ai descendu dans mon jardin pour y cueillir du romarin. Gentil coquelicot, mesdames, gentil coquelicot nouveau” (tạm dịch: “Tôi bước xuống khu vườn của mình để hái cành hương thảo. Hoa mỹ nhân thân thương, quý bà ơi, này hoa mỹ nhân thân thương”). Câu hát thánh thót, bay bổng khiến tôi tưởng tượng hoa mỹ nhân chắc kiêu sa lắm. Ai ngờ mỹ nhân lại hiền hòa, giản dị bên vệ đường thế này. Ở Saint Mandé tôi luôn thấy lòng bình yên và như được che chở.

 

“Tôi có nhà ở Saint Mandé”

 
ImageView
Vườn hoa trước tòa thị chính Saint Mandé

Đến Saint Mandé lần nào tôi cũng may mắn được xem đội kỵ mã diễu hành. Khi thì những chú ngựa được đưa ra ngoài trời “tập thể dục” sau một mùa đông lạnh giá, khi thì thành phố đang chuẩn bị diễn tập cho ngày quốc khánh nước Cộng hòa Pháp, lúc khác tôi lại thấy những em bé xinh tươi cưỡi trên những chú ngựa lùn pony. Nhờ có đường phố yên tĩnh, rộng rãi và khu rừng Vincienne xanh mượt nên Saint Mandé được Paris giao trọng trách huấn luyện những chú ngựa oai phong.

 

 

 

 

Thật thú vị khi chứng kiến đoàn kỵ mã xuất quân và bắt đầu diễn tập. Các anh lính đẹp trai cao lớn ngồi trên những con tuấn mã hùng dũng đi thành vòng tròn rồi tách nhóm, nhập nhóm và phi nước kiệu nhịp nhàng trong điệu nhạc kèn. Một ông cảnh sát tự hào khoe với tôi rằng đội kỵ mã Saint Mandé từng trình diễn ở điện Champs Elysées.

 

Nằm ngay trong khu dân cư sang trọng, sau những tán cây rừng là lâu đài Vincienne, niềm tự hào của người dân Saint Mandé. Xưa kia giới quý tộc xây lâu đài để tiện cho thú vui săn bắn trong rừng Vincienne, ngày nay lâu đài dành cho các hoạt động văn hóa và thể thao của thành phố Saint Mandé. Du khách có thể đi dạo trong sân lâu đài, còn muốn vào tham quan bên trong phải mua vé. Tiền bán vé được dùng để trùng tu kiến trúc này vốn rất tốn kém. Đặc biệt, cô dâu chú rể thường chọn lâu đài này để chụp ảnh cưới. Mới đây tôi gặp một đôi uyên ương khác màu da. Cô dâu trắng ngần duyên dáng bên chú rể da sậm màu vững chải. Họ vui vẻ đồng ý khi tôi ngỏ lời muốn chụp ảnh chung và còn nói rằng bức hình này xứng đáng đoạt giải hòa bình vì có đủ ba màu da!

 

Căn hộ nơi tôi ở những ngày đến với Saint Mandé rất gần chiếc hồ nhỏ trong rừng Vincienne, giữa đêm vắng tôi thường nghe tiếng chim chao chác gọi bầy. Căn hộ ấm cúng này là nơi bà Michelle sống từ mấy chục năm qua. Thương yêu bà Michelle, coi bà là người mẹ tinh thần của mình, tôi luôn tự hào rằng “Tôi có nhà ở Saint Mandé”.

DƯƠNG THỤY (Theo Tuổi Trẻ)

 

icon_contentChương trình tour tham khảo:

  • Hà Lan – Đức – Bỉ – Pháp