Thượng Hải. Một buổi chiều mưa tầm tã. Vẫn có hơn 30 “ứng viên đầu tư” đội mưa đến một khách sạn 5 sao để dự hội thảo về chính sách cấp thị thực di dân của Canada cho các nhà đầu tư nước ngoài. Họ đang muốn tìm hiểu cách dùng túi tiền căng phồng của mình để “mua’ tấm visa di dân Canada.

Tiền là chuyện nhỏ

daigiatrungquoc

Giới nhà giàu đại lục tìm kiếm cơ hội được sống ở nước ngoài

Phần lớn trong số họ chỉ mới ngoài 30 tuổi, trong đó có nhiều người là vợ chồng. Nhìn qua, biết ngay họ là những người giàu có, chí ít thì cũng thuộc tầng lớp trung lưu của Thượng Hải. Thêm một yếu tố khác: đa phần đều là dân có học thức cao, nghề nghiệp ổn định.

Trong phòng hội thảo, họ được xem một đoạn video giới thiệu toàn những hình ảnh xinh đẹp, xanh tươi của đất nước Canada trù phú, sau đó là một đoạn quảng bá về dịch vụ cấp visa của đất nước đất rộng người thưa này.

“Bạn không cần phải lo lắng về chuyện hoà nhập. Thậm chí bạn cũng không cần phải nói tiếng Anh”, giọng người dẫn chương trình trong đoạn video nghe rất hấp dẫn.

Tiếp theo đó là các thông tin về thủ tục cấp “visa đầu tư” của Canada, Mỹ, Anh…, các điểm dừng chân thời thượng của giới nhà giàu Trung Quốc (TQ). Xem ra Canada đang là điểm đến “ngon ăn” nhất.

Từ năm 1991, Canada đã có chương trình “di dân cho nhà đầu tư”. Theo đó, những người xin visa phải chứng minh tổng tài sản của mình trị giá ít nhất 800.000 đô la Canada (tương đương 776.000USD). Ngoài ra, họ phải dùng ít nhất 400.000 đô la Canada để đầu tư và có hai năm kinh nghiệm làm quản lý.

Vào thời điểm hơn chục năm trước, 800.000 đô la Canada quả là con số không tưởng với tầng lớp trung lưu ở TQ. Nhưng nay thì đã khác. Chỉ cần nhìn sơ qua một con số thôi, đã thấy đó chỉ là “chuyện nhỏ”: TQ hiện có khoảng 875.000 triệu phú đô la. Và thế là làn sóng người giàu TQ dời nhà sang tận Canada để sinh sống nhanh chóng gia tăng.

Nhanh chân lên!

Đó là “chiêu kích cầu” của các công ty dịch vụ visa. Hiện chính quyền Canada đã tạm ngưng chương trình di dân dành cho nhà đầu tư để nghiên cứu về khả năng “tăng giá”, có thể là lên đến gấp đôi đối với số tiền đầu tư của các ứng viên. Québec là tỉnh duy nhất vẫn đang duy trì chính sách này. Vì thế, tại những hội thảo, những buổi tư vấn theo kiểu như trên, các công ty dịch vụ ra sức hối thúc mọi người nhanh chân nhảy vào Québec trước khi tỉnh này thay đổi chính sách.

Quả thật, nếu so sánh với các nước phương Tây khác thì “giá tiền” vào Canada thuộc loại rẻ. Đơn cử như Anh, để xin được loại visa tương tự, các ứng viên phải chứng minh đã đem đầu tư 1 triệu bảng (tức 1,5 triệu USD) trong vòng 5 năm.

Để vào Anh, bạn chỉ cần chứng minh mình là nhà đầu tư có túi tiền căng phồng, còn thời gian chỉ là chuyện nhỏ: theo các nhà tư vấn tại hội thảo ở Thượng Hải kể trên thì quy trình để được cấp tấm visa đầu tư để vào Anh có khi chỉ mất vỏn vẹn có ba tháng so với hai năm rưỡi để vào Canada.

Mỹ thì quy định các ứng viên phải đầu tư ít nhất 1 triệu USD cho một ngành nghề phải tạo ra ít nhất 10 công ăn việc làm. Quá trình hoàn tất thủ tục thường mất một năm rưỡi.

Mất tiền, mất cả chất xám

Chẳng cần phải bàn cãi gì nhiều, các chương trình di dân tư kiểu này đang hút tiền ra khỏi TQ. Con số 1.823 nhà đầu tư TQ được cấp quốc tịch Canada trong năm ngoái phần nào vẽ nên bức tranh này. Chỉ cần lấy con số trên nhân với số tiền đầu tư mức tối thiểu theo quy định đã thấy gần 700 triệu USD chảy ra khỏi TQ.

Nhưng đó chưa phải là mất mát lớn nhất. Vincent Chen, nhà tư vấn cao cấp của Visa Consulting Group, giải thích: “Thông thường, những người di dân theo chương trình này là những chủ doanh nghiệp hoặc nhà quản lý cấp cao”. TS. Wang Huiyao, Tổng giám đốc Trung tâm TQ và toàn cầu hoá, thì lo lắng: “TQ đang mất những tài năng mà đất nước thực sự cần”.

Trong khi đang cố gắng để xây dựng nền kinh tế của mình và thay đổi nó từ “được sản xuất ở TQ” thành “được sáng tạo ở TQ”, TQ thực sự cần những người này (những nhà đầu tư di cư ra nước ngoài) để xây dựng đất nước” – TS. Wang Huiyao, Tổng giám đốc Trung tâm TQ và toàn cầu hoá.

Nhưng những người lắm tiền vẫn có rất nhiều lý do để ra đi. David Lu, 38 tuổi, đang làm trưởng phòng ở một công ty viễn thông, bảo rằng anh muốn đến Canada để sinh sống vì nơi đó không ô nhiễm như TQ, có cuộc sống dễ chịu hơn, dịch vụ y tế tốt hơn…

Ngoài ra, trưởng phòng Lu còn một lý do khác: “Ở đây anh bị ghét nếu anh có nhiều tiền và người giàu thường bắt nạt kẻ nghèo”. Fabio Xu, 30 tuổi, điều hành một công ty sơn ở Thượng Hải, thì bảo, anh muốn đến Mỹ sống vì nơi đó có “cơ hội giáo dục tốt hơn cho đứa con của tôi”.

Thời đại bùng nổ các phương tiện thông tin liên lạc càng khiến nhiều đại gia TQ chẳng ngần ngại rời bỏ quê hương. Một nhà ngoại giao phương Tây tại Thượng Hải giải thích: “Anh có thể thức dậy vào buổi sáng và lướt web để đọc tờ Nhân dân nhật báo điện tử. Anh có thể buôn bán cổ phiếu trên thị trường chứng khoán Thượng Hải chỉ bằng một cú nhấp chuột. Anh có thể tán gẫu suốt ngày trên Skype hoàn toàn miễn phí hoặc điều hành công ty từ xa”.

Thế là trong khi chính phủ TQ ra sức chiêu mộ nhân tài Hoa kiều về nước, thì làn sóng người giàu có, tài giỏi của đất nước đang phát triển nhanh nhất thế giới này vẫn cứ di dân đến các quốc gia phát triển.

Theo Doanh nhân Sài gòn  – Ngày 04/08/2010